Now Playing Tracks

Buồn…

Quá khứ của mình giống như một chiếc hộp đầy màu sắc…kì lạ…mà bí ẩn !
Cho dù đã ở trong từng ngóc ngách của chiếc hộp đó, từng chi tiết đã thấy rõ và cảm nhận rõ…nhưng khi đã ra khỏi nó…đôi khi cảm thấy không khỏi bỡ ngỡ vì…điều này điều kia…xa lạ mà quen thuộc…
Quá khứ là một chiếc hộp đầy màu sắc…vậy mà mình chỉ thấy quen thuộc với những góc hộp màu đen…
Ước gì có 1 cánh cửa để đi vào chiếc hộp ấy…thăm lại từng nơi, cảm nhận từng cảm xúc ….
Thật đáng tiếc những khoảnh khắc tưởng như không thể nào quên được…nhưng giờ chỉ mênh mang lạc lõng…
Đã qua rồi khoảnh khắc nói tiếng yêu ngập ngừng…em quay đi…trong chiều giá lạnh…

Tiecnuoiquakhu

hurt…

last night, i cried…for the people i’ve never met before…but that hurt was too hurt…and i cant bear it….

I prayed and prayed…and prayed…that was the first time I pray for someones I dont know,…i felt their pain, i felt their loss…i scare for my own family…that was a very unbelievable loss and painful so much for all …

maybe no one can survive till now, but i still hope that they can go back to their family with an intact body for the pain was not more pain…

what i should do…i just can pray and pray for them, for their family…

for my family, for my friend, their family…i trust…i hope…

the same feeling…

cuối cùng thì chúng ta đã có chung cảm giác…nhưng lại không thể thấu hiểu được nhau…

bất lực trước những cố gắng trở nên vô nghĩa…buông xuôi những nỗ lực để mọi thứ trở nên nhạt nhẽo, vô vị…

chúng ta cũng như nhau cả thôi, nhưng giờ tôi sẽ đóng vai ác, để bạn là 1 thiên thần với những phấn đấu thay đổi, những nhiệt thành quan tâm chăm sóc… mà tôi cóc cần…khi nó được đong đếm , tính toán và kể lể…

đóng vai ác thiệt dễ chịu và thoải mái…

3h40’ 16/3/2014

Cô gái dạt nhà lang thang vì tuổi trẻ ham chơi…gặp lại những người bạn tuổi thơ thân thuộc lắm m ko nhớ nổi tên 1 ai…
Sau đó gặp được 1 ng, yêu thương chết đi sống lại…
Và khi ng đó chết thật linh hồn ẩn dật nơi trền gian ko chịu về thiên đàng chỉ vì tình yêu…
Lừa dối ng mình yêu 1 thời gian dài để cô ấy ko phải đau khổ…vì sự thật phũ phàng
Kết thúc giấc mơ tan nát và lãng mạn…

Nhiều lúc thấy bạn bè chơi đùa mà không rủ mình, tôi cho rằng bọn chúng đang cố gạt bỏ tôi, trong lòng càng cảm thấy ghét bọn chúng, càng không muốn tiếp xúc với bất kì ai. Bởi vì tôi nghĩ, tôi là người không được mọi người yêu quý.
Những suy nghĩ này ám ảnh tôi. Tôi trở thành một ngọn cỏ cô độc. Một ngọn cỏ cô đơn, giữa đêm khuya, giữa đồng không hiu quạnh. Một ngọn cỏ dẻo dai, kiên cường, tự sinh tự diệt, bé nhỏ và cô đơn.
Tôi luôn cảm thấy cuộc đời tôi như thế là đã hết rồi. Sự thiếu hụt về hạnh phúc cũng đồng nghĩa với sự thiếu hụt đi khả năng yêu thương.
Tôi không thích bất cứ thứ gì, bất cứ ai. Bởi vì tôi luôn cảm thấy cái thế giới này là của người khác. Nó không thuộc về tôi. Mọi vật, mọi người trên thế gian này đều không liên quan gì đến tôi cả. Tôi không biết ngày mai ở đâu, cũng không biết mình đang sống vì cái gì.
Ngày qua ngày, tôi luôn muốn chạy trốn đi thật xa nhưng lại vô cùng sợ thế giới bên ngoài. Tôi là một đứa trẻ chẳng mấy khi vui vẻ, lúc nào cũng u buồn.
Cô đơn vào đời - Dịch Phấn Hàn (via rosemary161)

Chính là cảm giác của mình khi còn là 1 đứa trẻ.
Từ nhỏ đã thấy mình đơn độc, bị bỏ rơi.
Dù có cố gắng hòa đồng vẫn bị xa lánh và ghét bỏ.
Nên càng lớn lên mình càng nhiều chuyện này nọ cốt để nhiều ng để ý và chơi cùng. Rốt cuộc nhiều ng để ý quá, giờ cũng mệt
Dạo này sao sao… Ngủ ko được dậy cầm đàn rồi khóc lãng nhách, tự nhiên thấy mệt mỏi vô cùng
Đang ngủ cũng ngồi dậy ko ngủ đc nữa lại reblog rồi viết tào lao như vầy…
Thiệt mệt mỏi hết sức chịu đựng!

[5am - 090314]
To Tumblr, Love Pixel Union